1. Vào tiết học, cô giáo hỏi cả lớp:
- Đố các em cái gì nhẹ nhất.
Cả lớp nhao nhao, đứa bảo là sợi bông, đứa bảo tờ giấy, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova giơ tay phát biểu. Cô thấy vậy mới bảo:
- Bạn Vova hay nói bậy, cô không cho nói đâu.
- Nhưng em biết cái đó, cô cho em nói đi.
Cô chờ một lúc, nhưng ko còn một ai khác giơ tay, cô đành phải gọi Vova
- Em nói đi nhưng không được nói bậy
- Thưa cô, bố em bảo cái nhẹ nhất trên đời này là cái "ấy" ạ.
Cô giáo đỏ mặt:
- Vova ra góc lớp đứng, quay mặt vào tường.
Vova đi ra góc lớp, nhưng vẫn ngoái lại nói:
- Nhưng em nói đúng, bố em bảo chỉ cần một ý nghĩ thoáng qua là cái "ấy" đã có thể ngoi lên mà ko thể nào hạ nó xuống được.
Cô giáo phớt lờ Vova, cô lại đố cả lớp:
- Bây giờ đố các em trên đời này cái gì nặng nhất.
Cả lớp lại rộn lên nững câu trả lời. Đứa thì bảo cái xe tải, đứa thì bảo quả đất, nhưng cô giáo đều bảo sai. Lúc đó Vova đang úp mặt vào tường liền quay lại:
- Cô ơi, em biết đó là cái gì rồi.
- Vova trật tự, em đang bị phạt nên lại càng không được nói bậy.
- Nhưng em nói đúng, cô cho em nói đi.
Cô lại chờ nhưng không một ai giơ tay vì tò mò về câu trả lời của Vova:
- Thôi được, em nói đi nhưng không được nói bậy đâu đấy.
- Thưa cô, bố em bảo cái nặng nhất vẫn là cái "ấy" ạ. Một khi nó đã hạ xuống thì có dùng cả cần cẩu loại trăm tấn cũng không thể nhấc nó ngóc lên được.
Cô giáo: ?!?
2. Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh nhỏ tuổi. Cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:
- Các em hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng?
- Bê tông ạ!
Cô giáo:
- Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng?
- Con bò ạ!
- Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa,
Vova lẩm bẩm, từ phía cuối lớp:
- Đúng là lũ điên!
Cô giáo:
- Em đứng lên ngay, sao em toàn nói bậy bạ thế hả?
Vova:
- Thế em hỏi cô một câu được không?
Cô giáo thận trọng:
- Em thử nói đi!
- Thế cái gì trước khi cô cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem?
Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Vova.
Vova xoa xoa má:
- Đúng rồi! Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa!
3. Bé Vôva vào lớp 1. Để buổi đi học đầu tiên của các cháu được hứng thú, cô giáo bắt đầu bằng trò chơi đố vui.
Cô nghĩ đến cái bàn, rồi đặt câu hỏi :
- Đố các em, trong nhà có cái gì bằng gỗ, có 4 chân?
Bé Vôva nhanh nhảu:
- Cái ghế ạ
Cô gật gù:
- Cái em nghĩ cũng được đấy, nhưng mà câu trả lời của cô là cái bàn.
Rồi cô đố tiếp, lần này cô nghĩ đến con mèo:
- Đố các em, trong nhà ta thường nuôi con gì có 4 chân mà các em hay vuốt ve nó?
Bé Vôva vẫn là người nhanh nhất:
- Thưa cô, con chó ạ.
- Ừ cũng được đấy, cô nói, em giỏi lắm, nhưng cái câu trả lời của cô là con mèo cơ.
Bực quá, bé Vôva xin phép cô ra câu đố:
- Đố cô, cái gì mà đàn ông hay giấu trong quần lâu lâu lại lấy ra sử dụng. Cái đó dài dài, tròn tròn , đầu đỏ đỏ...
Chưa nói hết câu, cô giáo đã nổi giận ngắt ngang:
- Vôva, sao em dám ăn nói bậy bạ như vậy
Nước mắt lưng tròng, bé Vôva thút thít trả lời:
- Cái mà cô nghĩ cũng được đấy, nhưng câu trả lời của em là những que diêm cơ...
Sunday, February 17, 2008
Monday, February 05, 2007
Vì sao Liên Xô tan rã?
“Nền chính trị lớn ở Moskva được xây dựng theo hình nón. Người đứng ở đỉnh cao quyền lực có thể làm gần như là tất cả mọi việc. Quyền lực của nhân vật số 1 cực kỳ khổng lồ. Nếu đó là một người thông minh và lương thiện thì tốt; nhưng nếu đó là một người với tính cách phiêu lưu như Gorbachev thì mọi sự quả là tồi tệ…”
Cánh tay phải của Yuri Andropov
Vladimir Kriuskov sinh năm 1924 tại Volgograd. Bắt đầu cuộc đời lao động như một công nhân nhưng ông đã mau chóng chuyển sang làm công tác Đoàn Thanh niên Cộng sản, rồi bước chân vào ngành kiểm sát và ngoại giao.
Bước ngoặt lớn tới trong đời Kriuskov diễn ra năm 1955, khi Yuri Andropov mời ông tới gặp để chuẩn bị cho nhiệm kỳ làm việc tại Đại sứ quán Liên Xô ở Budapest (Hungari). Khi đó, Kriuskov chỉ là một nhân viên, còn Andropov đã là Đại sứ. Hai người đã hiểu nhau hơn khi sát cánh bên nhau ở Budapest trong những năm 1954 - 1958. Và khi Andropov về lại Moskva, Kriuskov cũng được chuyển về làm ở BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô, gần với người đồng nghiệp đàn anh.
Cũng nhờ Andropov mà Kriuskov đã trở thành cán bộ Ủy ban An ninh Quốc gia (KGB). Năm 1967, sau khi Andropov nắm quyền lãnh đạo KGB, Kriuskov cũng được xếp vào vị trí trợ lý của Chủ tịch KGB. Andropov rất tín nhiệm người trợ lý của mình và coi như "cánh tay phải". Cũng nhờ tình cảm đó mà Kriuskov đã thăng tiến rất nhanh trong hệ thống KGB. Năm 1974, Kriuskov được phân công phụ trách tình báo đối ngoại của KGB. Từ tháng 10/1988, ông là Chủ tịch KGB. Năm 1989, Kriuskov trở thành Ủy viên Bộ Chính trị BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô. Từ năm 1990 cho tới khi Liên bang Xôviết tan rã, ông còn là thành viên của Hội đồng Tổng thống Liên Xô.
Tháng 8/1991, trước nguy cơ Liên bang Xôviết có thể tan rã vì Hiệp ước Liên bang dự định được ký vào ngày 20/8, Kriuskov đã cùng Phó Tổng thống Gennadi Yanayev; Thủ tướng Victor Pavlov; Bộ trưởng Quốc phòng, Nguyên soái Dmitri Yazov; Bộ trưởng Nội vụ Boris Pugo... thành lập Ủy ban Quốc gia về Tình trạng Khẩn cấp (GKTrP) để cố gắng ngăn chặn thảm họa tiềm tàng này. Tuy nhiên, GKTrP đã không thành công. Kriuskov đã bị chính quyền Boris Yeltsin bắt và kết án tù giam tại trại "Bầu im lặng Thủy quân" ở Moskva. Tới năm 1994, ông được ân xá...
Trong hệ thống KGB, Kriuskov mang quân hàm Đại tướng. Ông thông thạo tiếng Đức và tiếng Hungari. Ông là tác giả của 5 tập sách.
Cải tổ theo... ngẫu hứng
Nhân kỷ niệm 15 năm ngày Liên bang Xôviết tan rã (sau khi Hiệp ước giữa LB Nga, Ucraina và Belorusia ký tháng 12/1991), báo Nga "Izvestia" đã có một cuộc phỏng vấn Kriuskov về những nguyên nhân dẫn tới sự kiện bi thảm này.
Phóng viên: Để làm tan rã Liên bang Xôviết với thể chế cứng rắn và sự kiểm soát toàn diện của các cơ quan an ninh chắc hẳn đã có những nguyên do có trọng lượng hơn là chỉ vì một ông Gorbachev kém cỏi, những phần tử dân chủ vụng về hay thậm chí cả cuộc khủng hoảng kinh tế? Điều gì đã diễn ra khi đó, thưa ông?
Vladimir Kriuskov: Nền chính trị lớn, cả trong nội bộ lẫn để đối ngoại, ở Moskva được xây dựng theo hình nón. Người đứng ở đỉnh cao quyền lực có thể làm gần như là tất cả mọi việc. Đã thành thông lệ rồi, quyền lực của nhân vật số 1 cực kỳ khổng lồ. Nếu đó là một người thông minh và lương thiện thì tốt; nhưng nếu đó là một người với tính cách phiêu lưu như Gorbachev thì mọi sự quả là tồi tệ. Bản thân xã hội Xôviết đã trở thành không được gì bảo vệ, có thể làm bất cứ việc gì với nó. Với một tai họa tầm cỡ như Gorbachev và công cuộc cải tổ của ông ấy, chúng ta mới gặp phải lần đầu.
Gorbachev đến nay vẫn coi mình là người kế thừa Andropov?
Sự thật không phải như thế. Khi trong Bộ Chính trị bắt đầu định hướng tới người kế thừa trẻ tuổi, Andropov đã không phản đối. Nhưng khoảng 2-3 tháng trước khi qua đời, Andropov đã nói với những đồng chí thân cận: "Tôi nghĩ rằng Mikhail Sergeyevich Gorbachev không phải người chúng ta cần. Điều làm tôi lo ngại là, đó là một người hậu đậu". Andropov đã lý giải mọi sự bằng nhận xét đó. Và đồng chí ấy không hề nói với ai rằng "sau tôi phải là Gorbachev".
Tới thời điểm nào thì ở Liên Xô đã bị mất bánh lái kinh tế, quân sự? Tại sao lại bất thình lình như vậy?
Đầu năm 1986, Gorbachev đã tuyên bố chú trọng đặc biệt tới tiến bộ khoa học kỹ thuật như con đường chính yếu để canh tân đất nước. Tất cả đều đã lao vào việc này. Nhưng đã không hề có các quyết định của BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô cũng như Hội đồng Bộ trưởng để xây dựng nên một chương trình như thế. Và sau đó khoảng nửa năm, ông ta lại bắt đầu trở giọng rằng, không thể làm được gì cả, hệ thống chính trị và kinh tế không thích hợp, cần phải thay đổi mọi sự một cách căn bản.
Thông qua những kênh tình báo, chúng tôi biết rằng, ngay cả ở phương Tây cũng bối rối: cứ theo đà như thế, Liên Xô sẽ trôi đến đâu? Chẳng bao lâu sau Gorbachev đã quên bẵng đi cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật - "Chúng ta tạm thời phải hoãn lại đã" - và tới cuối năm 1986 thì đã rõ ràng là, chúng ta đang đi không có tay chèo và không có cả cánh buồm. Tại một trong những hội nghị của Trung ương, tôi bỗng kinh hoàng nhận ra rằng, nói chung, Gorbachev không hề có một chương trình định sẵn nào cả.
Sau khi phá tung toé tất cả ở trong nước, ông ta bắt đầu quay ngoắt về phía phương Tây. Năm 1991 có Hội nghị G-7 (các nước công nghiệp phát triển ở phương Tây) mà ông ta được mời tham dự. Chúng tôi nhận được thông tin rằng, Gorbachev sẽ không được thoả mãn trong bất cứ vấn đề nào mà ông ấy dự định đặt ra. Tôi đã gửi báo cáo cho ông ấy về chuyện này. Ông ấy bảo: "Không sao. Tôi hiểu rằng họ sẽ không cho chúng ta tất cả nhưng thể nào chúng ta cũng tìm được cách điều khiển họ".
Tóm lại, đó là một chính sách thảm họa, xuất phát từ thượng đỉnh
Nhưng ông nói chung cũng đã không phải ở dưới cùng. Khi người tiền nhiệm Victor Mikhailovich Trebrikov bàn giao công việc cho ông, ông ấy có dặn dò nhắn nhủ gì với ông không?
Có dặn dò. Đó là một cuộc nói chuyện dài. Ông ấy bảo: "Tôi biết anh có góc nhìn đúng đắn đối với các sự kiện đang diễn ra trong nước. Nhưng hãy thận trọng!”.
Chủ tịch KGB thì còn phải e ngại ai nữa?
Ông Trebrikov bảo: Hãy chú ý tới Aleksandr Yakovlev (nhà tư tưởng của cải tổ theo cách Gorbachev tiến hành, người có xu hướng thiên về phương Tây). Bản thân ông ấy đã cố gắng không dính dáng tới nhân vật này.
Ban lãnh đạo Mỹ có nhìn thấy trước sự kết thúc của Liên bang Xôviết không?
Năm 1987, tại Mỹ, tôi đã gặp Giám đốc CIA Robert Gates. Ông ta hỏi tôi: "Liệu ngài có cảm giác rằng đang có nguy cơ tan rã Liên bang Xôviết không?". Lẽ ra tôi phải nói: "Đôi khi tôi cũng có cảm giác đó". Thế nhưng, tôi đã trả lời: "Không, tôi không có cảm giác ấy!". Gates bảo: "Nếu ngài muốn, tôi sẽ gửi cho ngài thông tin về việc ranh giới năm 2000 sẽ rất không dễ chịu đối với các ngài". Tôi đáp: "Có lẽ chúng ta sẽ trao đổi thông tin với nhau". Tuy nhiên, rốt cuộc là Gates chẳng gửi thông tin gì tới cho tôi cả. Theo tôi nghĩ, có lẽ người Mỹ cũng hiểu rằng, với chính sách mà Gorbachev cùng những phần tử dân chủ của chúng ta lèo lái, mọi sự sẽ kết thúc không cần tới bàn tay của họ.
Thế những nhà lãnh đạo khác của Liên Xô đã xử sự ra sao?
Năm 1989, tôi trở thành Ủy viên Bộ Chính trị và tôi đã thống nhất với các đồng chí Pavlov, Yanayev, Yazov, Pugo... cùng tới hỏi Gorbachev cho ra nhẽ, nói cho cùng, ông ấy muốn tiếp tục làm thêm những gì nữa?
Sao các ông lại phải chờ lâu đến thế?
Gorbachev là kẻ giáo điều và mị dân bậc nhất. Trước đó, chúng tôi tất nhiên cũng đã từng tới với ông ta để thảo luận các vấn đề chiến lược và gửi cho ông ta hằng hà sa số các công văn giấy tờ. Ông ta luôn luôn gật đầu đồng tình nhưng rồi ngay lập tức lại làm ngược lại mọi sự.
Khi quyết định lập Ủy ban Quốc gia về Tình trạng Khẩn cấp (GKTrP), liệu các ông có tính tới thắng lợi hay không?
Khi ấy tất cả đều đã thấy rõ: nếu ngày 20/8/1991 Hiệp ước Liên bang được ký kết thì sẽ không còn Liên bang Xôviết nữa. Chúng tôi đã kéo dài tuổi thọ của đất nước thêm được 4 tháng nữa.
Nhưng như thế thì chúng ta đã được thêm cái gì?
Chúng tôi đã lập chương trình, triển vọng, phác ra tình hình và mọi người đều hiểu rằng cần phải làm việc gì đó. Tất nhiên, không có nhiều người ủng hộ chúng tôi, nhưng cũng không có nhiều người chống lại chúng tôi...
Năm 1989, trong một hội nghị, ông đã phê phán các máy ghi âm. Ông có nhớ không, ông từng nói là: "Đâu cần thì KGB nhìn về đấy". KGB đã không nhìn ra bệnh dịch khiến cho Liên bang Xôviết tan rã?
Đó là lời đáp cho câu hỏi: "KGB nhìn đi đâu?". Tôi đã trả lời: "Đâu cần thì KGB nhìn về đấy". Thế là cả hội nghị cười ồ cả lên.
Có gì là đáng cười đâu? Vì sao mọi người lại bật cười?
Có lẽ họ bật cười vì cách nói. Tôi còn nhớ, năm 1991, tôi đã phát biểu tại cuộc họp của Hội đồng Bộ trưởng: "Nạn tội phạm gia tăng, cần phải đưa ra những biện pháp kiên quyết". Tôi đã cố gắng thuyết phục đề ra cơ chế lấy vân tay tất cả. Làm vậy sẽ tăng mạnh khả năng phá án. Thế nhưng đã xảy ra những cuộc tranh luận giáo điều dằng dai: cần hay không cần. Mãi bây giờ nước Nga mới thực hiện việc này. Tại Mỹ, người ta đã làm việc đó từ lâu rồi.
Trong những năm cuối cùng của chế độ Xôviết, các cơ quan an ninh đã hành xử như thế nào? Trong khoảng thời gian đó, về mặt nghiệp vụ thì tình báo Xôviết và tình báo Mỹ, ai hơn ai?
Tình báo Xôviết cao hơn về trí tuệ, phương pháp hoạt động và tinh thần phấn đấu. Tình báo Mỹ thô bạo lắm. Vừa gặp đã chìa tiền ra dụ ngay, một triệu, hai triệu đô... Chính tôi đã từng nói với họ về việc này. Còn người Anh thì họ bỏ ra hàng năm trời để tiếp cận con người mới đạt được kết quả. Người Mỹ nặng ví nên ít quan tâm tới yếu tố thời gian. Còn tình báo Xôviết thì chú trọng tới yếu tố tư tưởng hơn. Chúng ta đã có những điệp viên từ chối nhận tiền mà vẫn làm việc.
Trên phương diện tư tưởng thì tình báo Nga hiện nay có thể đưa ra những đề nghị gì?
Nước Nga hiện nay không có hệ tư tưởng hùng hậu và sự ủng hộ trên thế giới lớn như Liên Xô trước đây. Vì thế nên tình cảnh của tình báo Nga đang rất phức tạp. Cần phải học những phương thức làm việc theo kiểu khác
Cánh tay phải của Yuri Andropov
Vladimir Kriuskov sinh năm 1924 tại Volgograd. Bắt đầu cuộc đời lao động như một công nhân nhưng ông đã mau chóng chuyển sang làm công tác Đoàn Thanh niên Cộng sản, rồi bước chân vào ngành kiểm sát và ngoại giao.
Bước ngoặt lớn tới trong đời Kriuskov diễn ra năm 1955, khi Yuri Andropov mời ông tới gặp để chuẩn bị cho nhiệm kỳ làm việc tại Đại sứ quán Liên Xô ở Budapest (Hungari). Khi đó, Kriuskov chỉ là một nhân viên, còn Andropov đã là Đại sứ. Hai người đã hiểu nhau hơn khi sát cánh bên nhau ở Budapest trong những năm 1954 - 1958. Và khi Andropov về lại Moskva, Kriuskov cũng được chuyển về làm ở BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô, gần với người đồng nghiệp đàn anh.
Cũng nhờ Andropov mà Kriuskov đã trở thành cán bộ Ủy ban An ninh Quốc gia (KGB). Năm 1967, sau khi Andropov nắm quyền lãnh đạo KGB, Kriuskov cũng được xếp vào vị trí trợ lý của Chủ tịch KGB. Andropov rất tín nhiệm người trợ lý của mình và coi như "cánh tay phải". Cũng nhờ tình cảm đó mà Kriuskov đã thăng tiến rất nhanh trong hệ thống KGB. Năm 1974, Kriuskov được phân công phụ trách tình báo đối ngoại của KGB. Từ tháng 10/1988, ông là Chủ tịch KGB. Năm 1989, Kriuskov trở thành Ủy viên Bộ Chính trị BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô. Từ năm 1990 cho tới khi Liên bang Xôviết tan rã, ông còn là thành viên của Hội đồng Tổng thống Liên Xô.
Tháng 8/1991, trước nguy cơ Liên bang Xôviết có thể tan rã vì Hiệp ước Liên bang dự định được ký vào ngày 20/8, Kriuskov đã cùng Phó Tổng thống Gennadi Yanayev; Thủ tướng Victor Pavlov; Bộ trưởng Quốc phòng, Nguyên soái Dmitri Yazov; Bộ trưởng Nội vụ Boris Pugo... thành lập Ủy ban Quốc gia về Tình trạng Khẩn cấp (GKTrP) để cố gắng ngăn chặn thảm họa tiềm tàng này. Tuy nhiên, GKTrP đã không thành công. Kriuskov đã bị chính quyền Boris Yeltsin bắt và kết án tù giam tại trại "Bầu im lặng Thủy quân" ở Moskva. Tới năm 1994, ông được ân xá...
Trong hệ thống KGB, Kriuskov mang quân hàm Đại tướng. Ông thông thạo tiếng Đức và tiếng Hungari. Ông là tác giả của 5 tập sách.
Cải tổ theo... ngẫu hứng
Nhân kỷ niệm 15 năm ngày Liên bang Xôviết tan rã (sau khi Hiệp ước giữa LB Nga, Ucraina và Belorusia ký tháng 12/1991), báo Nga "Izvestia" đã có một cuộc phỏng vấn Kriuskov về những nguyên nhân dẫn tới sự kiện bi thảm này.
Phóng viên: Để làm tan rã Liên bang Xôviết với thể chế cứng rắn và sự kiểm soát toàn diện của các cơ quan an ninh chắc hẳn đã có những nguyên do có trọng lượng hơn là chỉ vì một ông Gorbachev kém cỏi, những phần tử dân chủ vụng về hay thậm chí cả cuộc khủng hoảng kinh tế? Điều gì đã diễn ra khi đó, thưa ông?
Vladimir Kriuskov: Nền chính trị lớn, cả trong nội bộ lẫn để đối ngoại, ở Moskva được xây dựng theo hình nón. Người đứng ở đỉnh cao quyền lực có thể làm gần như là tất cả mọi việc. Đã thành thông lệ rồi, quyền lực của nhân vật số 1 cực kỳ khổng lồ. Nếu đó là một người thông minh và lương thiện thì tốt; nhưng nếu đó là một người với tính cách phiêu lưu như Gorbachev thì mọi sự quả là tồi tệ. Bản thân xã hội Xôviết đã trở thành không được gì bảo vệ, có thể làm bất cứ việc gì với nó. Với một tai họa tầm cỡ như Gorbachev và công cuộc cải tổ của ông ấy, chúng ta mới gặp phải lần đầu.
Gorbachev đến nay vẫn coi mình là người kế thừa Andropov?
Sự thật không phải như thế. Khi trong Bộ Chính trị bắt đầu định hướng tới người kế thừa trẻ tuổi, Andropov đã không phản đối. Nhưng khoảng 2-3 tháng trước khi qua đời, Andropov đã nói với những đồng chí thân cận: "Tôi nghĩ rằng Mikhail Sergeyevich Gorbachev không phải người chúng ta cần. Điều làm tôi lo ngại là, đó là một người hậu đậu". Andropov đã lý giải mọi sự bằng nhận xét đó. Và đồng chí ấy không hề nói với ai rằng "sau tôi phải là Gorbachev".
Tới thời điểm nào thì ở Liên Xô đã bị mất bánh lái kinh tế, quân sự? Tại sao lại bất thình lình như vậy?
Đầu năm 1986, Gorbachev đã tuyên bố chú trọng đặc biệt tới tiến bộ khoa học kỹ thuật như con đường chính yếu để canh tân đất nước. Tất cả đều đã lao vào việc này. Nhưng đã không hề có các quyết định của BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô cũng như Hội đồng Bộ trưởng để xây dựng nên một chương trình như thế. Và sau đó khoảng nửa năm, ông ta lại bắt đầu trở giọng rằng, không thể làm được gì cả, hệ thống chính trị và kinh tế không thích hợp, cần phải thay đổi mọi sự một cách căn bản.
Thông qua những kênh tình báo, chúng tôi biết rằng, ngay cả ở phương Tây cũng bối rối: cứ theo đà như thế, Liên Xô sẽ trôi đến đâu? Chẳng bao lâu sau Gorbachev đã quên bẵng đi cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật - "Chúng ta tạm thời phải hoãn lại đã" - và tới cuối năm 1986 thì đã rõ ràng là, chúng ta đang đi không có tay chèo và không có cả cánh buồm. Tại một trong những hội nghị của Trung ương, tôi bỗng kinh hoàng nhận ra rằng, nói chung, Gorbachev không hề có một chương trình định sẵn nào cả.
Sau khi phá tung toé tất cả ở trong nước, ông ta bắt đầu quay ngoắt về phía phương Tây. Năm 1991 có Hội nghị G-7 (các nước công nghiệp phát triển ở phương Tây) mà ông ta được mời tham dự. Chúng tôi nhận được thông tin rằng, Gorbachev sẽ không được thoả mãn trong bất cứ vấn đề nào mà ông ấy dự định đặt ra. Tôi đã gửi báo cáo cho ông ấy về chuyện này. Ông ấy bảo: "Không sao. Tôi hiểu rằng họ sẽ không cho chúng ta tất cả nhưng thể nào chúng ta cũng tìm được cách điều khiển họ".
Tóm lại, đó là một chính sách thảm họa, xuất phát từ thượng đỉnh
Nhưng ông nói chung cũng đã không phải ở dưới cùng. Khi người tiền nhiệm Victor Mikhailovich Trebrikov bàn giao công việc cho ông, ông ấy có dặn dò nhắn nhủ gì với ông không?
Có dặn dò. Đó là một cuộc nói chuyện dài. Ông ấy bảo: "Tôi biết anh có góc nhìn đúng đắn đối với các sự kiện đang diễn ra trong nước. Nhưng hãy thận trọng!”.
Chủ tịch KGB thì còn phải e ngại ai nữa?
Ông Trebrikov bảo: Hãy chú ý tới Aleksandr Yakovlev (nhà tư tưởng của cải tổ theo cách Gorbachev tiến hành, người có xu hướng thiên về phương Tây). Bản thân ông ấy đã cố gắng không dính dáng tới nhân vật này.
Ban lãnh đạo Mỹ có nhìn thấy trước sự kết thúc của Liên bang Xôviết không?
Năm 1987, tại Mỹ, tôi đã gặp Giám đốc CIA Robert Gates. Ông ta hỏi tôi: "Liệu ngài có cảm giác rằng đang có nguy cơ tan rã Liên bang Xôviết không?". Lẽ ra tôi phải nói: "Đôi khi tôi cũng có cảm giác đó". Thế nhưng, tôi đã trả lời: "Không, tôi không có cảm giác ấy!". Gates bảo: "Nếu ngài muốn, tôi sẽ gửi cho ngài thông tin về việc ranh giới năm 2000 sẽ rất không dễ chịu đối với các ngài". Tôi đáp: "Có lẽ chúng ta sẽ trao đổi thông tin với nhau". Tuy nhiên, rốt cuộc là Gates chẳng gửi thông tin gì tới cho tôi cả. Theo tôi nghĩ, có lẽ người Mỹ cũng hiểu rằng, với chính sách mà Gorbachev cùng những phần tử dân chủ của chúng ta lèo lái, mọi sự sẽ kết thúc không cần tới bàn tay của họ.
Thế những nhà lãnh đạo khác của Liên Xô đã xử sự ra sao?
Năm 1989, tôi trở thành Ủy viên Bộ Chính trị và tôi đã thống nhất với các đồng chí Pavlov, Yanayev, Yazov, Pugo... cùng tới hỏi Gorbachev cho ra nhẽ, nói cho cùng, ông ấy muốn tiếp tục làm thêm những gì nữa?
Sao các ông lại phải chờ lâu đến thế?
Gorbachev là kẻ giáo điều và mị dân bậc nhất. Trước đó, chúng tôi tất nhiên cũng đã từng tới với ông ta để thảo luận các vấn đề chiến lược và gửi cho ông ta hằng hà sa số các công văn giấy tờ. Ông ta luôn luôn gật đầu đồng tình nhưng rồi ngay lập tức lại làm ngược lại mọi sự.
Khi quyết định lập Ủy ban Quốc gia về Tình trạng Khẩn cấp (GKTrP), liệu các ông có tính tới thắng lợi hay không?
Khi ấy tất cả đều đã thấy rõ: nếu ngày 20/8/1991 Hiệp ước Liên bang được ký kết thì sẽ không còn Liên bang Xôviết nữa. Chúng tôi đã kéo dài tuổi thọ của đất nước thêm được 4 tháng nữa.
Nhưng như thế thì chúng ta đã được thêm cái gì?
Chúng tôi đã lập chương trình, triển vọng, phác ra tình hình và mọi người đều hiểu rằng cần phải làm việc gì đó. Tất nhiên, không có nhiều người ủng hộ chúng tôi, nhưng cũng không có nhiều người chống lại chúng tôi...
Năm 1989, trong một hội nghị, ông đã phê phán các máy ghi âm. Ông có nhớ không, ông từng nói là: "Đâu cần thì KGB nhìn về đấy". KGB đã không nhìn ra bệnh dịch khiến cho Liên bang Xôviết tan rã?
Đó là lời đáp cho câu hỏi: "KGB nhìn đi đâu?". Tôi đã trả lời: "Đâu cần thì KGB nhìn về đấy". Thế là cả hội nghị cười ồ cả lên.
Có gì là đáng cười đâu? Vì sao mọi người lại bật cười?
Có lẽ họ bật cười vì cách nói. Tôi còn nhớ, năm 1991, tôi đã phát biểu tại cuộc họp của Hội đồng Bộ trưởng: "Nạn tội phạm gia tăng, cần phải đưa ra những biện pháp kiên quyết". Tôi đã cố gắng thuyết phục đề ra cơ chế lấy vân tay tất cả. Làm vậy sẽ tăng mạnh khả năng phá án. Thế nhưng đã xảy ra những cuộc tranh luận giáo điều dằng dai: cần hay không cần. Mãi bây giờ nước Nga mới thực hiện việc này. Tại Mỹ, người ta đã làm việc đó từ lâu rồi.
Trong những năm cuối cùng của chế độ Xôviết, các cơ quan an ninh đã hành xử như thế nào? Trong khoảng thời gian đó, về mặt nghiệp vụ thì tình báo Xôviết và tình báo Mỹ, ai hơn ai?
Tình báo Xôviết cao hơn về trí tuệ, phương pháp hoạt động và tinh thần phấn đấu. Tình báo Mỹ thô bạo lắm. Vừa gặp đã chìa tiền ra dụ ngay, một triệu, hai triệu đô... Chính tôi đã từng nói với họ về việc này. Còn người Anh thì họ bỏ ra hàng năm trời để tiếp cận con người mới đạt được kết quả. Người Mỹ nặng ví nên ít quan tâm tới yếu tố thời gian. Còn tình báo Xôviết thì chú trọng tới yếu tố tư tưởng hơn. Chúng ta đã có những điệp viên từ chối nhận tiền mà vẫn làm việc.
Trên phương diện tư tưởng thì tình báo Nga hiện nay có thể đưa ra những đề nghị gì?
Nước Nga hiện nay không có hệ tư tưởng hùng hậu và sự ủng hộ trên thế giới lớn như Liên Xô trước đây. Vì thế nên tình cảnh của tình báo Nga đang rất phức tạp. Cần phải học những phương thức làm việc theo kiểu khác
Wednesday, October 25, 2006
Bản chất của thành công
Đề bài: Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em
Bài làm :
Bản chất của thành công
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một- người – cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công
Bài làm :
Bản chất của thành công
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một- người – cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công
Subscribe to:
Comments (Atom)